Announcement

Collapse
No announcement yet.

Thắng-Thua

Collapse
X
Collapse
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Font Size
    #1

    Thắng-Thua

    Click image for larger version

Name:	2RFT5au.png
Views:	281
Size:	476.9 KB
ID:	181371

    Thắng hoặc Thua với thế gian này rất qua trọng. Dù phải hy sinh, đánh đổi hết mọi thứ để không ...thua. Có ai chịu thua mà không muốn thắng. Nhưng lắm khi trong cái thắng đã ló mầm thua và thấy thua trước mắt mà lại thắng.

    Để thấy rõ bản chất của sự việc ra ngoài định kiến Thắng Thua phải là bậc có Trí Huệ siêu phàm không phải ai cũng hiểu thấy mà đôi khi ngộ nhận.Vị sư trong câu chuyện dưới đây đã đứng ngoài vòng thị phi Thắng Thua mà chỉ thấy gánh củi và sinh mạng của một chúng sanh. Gánh củi mất thì tìm được nhưng sanh mạng của chúng sanh không thể mất.

    Trong đạo Phật quan niệm "thoát ly Sanh Tử là ra khỏi Luân hồi". Mà Sanh Tử xưa nay chưa ai thoát được vậy chuyện thoát khỏi Luân hồi là chuyện cũng không thể. Nhưng nếu nói ngược lại "Muốn thoát khỏi Luân hồi thì phải thoát ly Sanh Tử" thì tương đối... "dễ" thoát hơn. Vị sư là một điển hình.

    Có một hòa thượng lên núi chặt củi, trên đường trở về, ông phát hiện cậu thiếu niên nọ đã bắt được một con bướm và đang cố gắng khom hai bàn tay lại để giữ cho nó khỏi bay.

    Nhìn thấy người tu hành, cậu cất lời: “Thưa hòa thượng, cháu và ngài đánh cược một ván được không?”

    Hòa thượng hỏi lại: “Cược thế nào?”

    “Ngài đoán xem con bướm trong tay cháu sống hay chết? Nếu ngài đoán sai, bó củi sẽ thuộc về cháu”, cậu thiếu niên trả lời.

    Vị hòa thượng nọ đồng ý và đoán: “Con bướm trong tay cháu chết rồi.”

    Cậu thiếu niên cười lớn đáp: “Ngài đoán sai rồi.” Nói đoạn, cậu mở tay ra, con bướm từ trong bay lên.

    Hòa thượng nói: “Được, gánh củi này thuộc về cháu.” Nói xong, ông đặt gánh củi xuống, vui vẻ bước đi.

    Cậu thiếu niên không biết vì sao hòa thượng lại có thể vui vẻ đến như vậy nhưng nhìn gánh củi trước mặt, cậu ta cũng không để tâm lắm mà vui vẻ gánh gánh củi về nhà.

    Nhìn thấy con về, người cha liền hỏi số củi đó ở đâu ra, cậu mới đem chuyện kể lại cho cha nghe..

    Nghe hết câu chuyện của con trai, đột nhiên ông nói, giọng giận dữ: “Con ơi là con! Con hồ đồ quá rồi! Con nghĩ là mình đã thắng sao? Ngay cả khi con đã thua, con cũng không hề biết mình đã thua đấy.”

    Lời cha nói khiến cậu con trai ngơ ngác, không hiểu gì. Người cha liền lệnh cho cậu ta gánh bó củi lên vai, hai cha con mang củi đến trả cho nhà chùa.

    Nhìn thấy vị hòa thượng nọ, người cha liền cất tiếng: “Thưa thầy, con trai tôi đắc tội với thầy, xin thầy lượng thứ.”

    Hòa thượng gật đầu, mỉm cười nhưng không nói gì.

    Trên đường trở về nhà, cậu thiếu niên sau một khoảng thời gian băn khoăn cuối cùng cũng đã nói ra những nghi vấn trong lòng.

    Người cha thở dài, nói: “Vị hòa thượng đó cố ý đoán con bướm chết, như thế con mới thả nó ra và thắng được gánh củi. Nếu ông ấy nói con bướm còn sống, con sẽ bóp chết con bướm và con cũng sẽ thắng cược. Con cho rằng vị hòa thượng đó không biết con tính toán gì sao? Người ta thua một bó củi nhưng đã thắng được thứ giá trị hơn rất nhiều, đó là lòng Từ Bi. Còn con, con đã thua, đã để mất thứ quý giá đó mà chẳng hề hay biết.”

    Câu chuyện có thể rất đơn giản nhưng đó là bài học cho chúng ta trong cuộc sống.

    Thắng, thua, thành, bại là những chuyện thường xuyên giày vò cuộc sống của con người. Có những lúc chúng ta tự cho rằng mình đã thắng nhưng trên thực tế, có khi chúng ta đã thua nhiều hơn mà chẳng hề hay biết.


    KD
    ST
Working...
X