Announcement

Collapse
No announcement yet.

Qua Cơn Mê

Collapse
This is a sticky topic.
X
X
Collapse
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Font Size
    #16
    MỘT CHUYẾN VƯỢT THOÁT - CON ÐƯỜNG DÀI VÔ ÐỊNH



    Một ngày vào khoảng trung tuần tháng 3/78, bọn Trại cắt cử một Toán khoảng 20 người đi lấy tre trong 4 ngày ở một cánh rừng cách Trại khoảng dưới 10 cây số. Vùng nầy cách xóm chừng chục nhà dân, ở rải rác khoảng hơn cây số.

    Ngày đầu đi lấy tre, tôi đã gặp lại người HSQ cũ, trước ở trong Ban Tiếp liệu của Ðơn vị ,Anh ở xóm nhà dân gần vị trí chúng tôi. Anh em gặp nhau thật mừng, tôi hẹn gặp anh ở rừng tre. Tôi yêu cầu anh ấy giúp cho ít lương thực vì cuộc sống ở đây thiếu thốn quá. Anh ấy đồng ý và chỉ nhà, hẹn đêm sau tôi sẽ ra lấy.

    Ðêm ấy tôi suy nghỉ miên man và cho rằng đây là thời cơ tốt nhất để vượt thoát.

    Vì rằng chúng tôi đã ở ngoài sự canh phòng nghiêm nhặt trong Trại.

    Ngày thứ hai tôi đã liên kết được 3 anh em , Ð. Úy M. (KQ) V. (VBÐL) NG. (ÐÐT.Phan lý Chàm)).

    Sau khi nói rõ kế hoạch và quyết định vượt thoát vào đêm mai [18/3/78] khi trăng vừa lên, khoảng 9 giờ. Ðêm nay tôi sẽ bò ra Ấp lấy lương thực. Cả ba anh em đều đồng ý với tôi, một chuyến vượt thoát đã được hoạch định.

    Tôi phải ra Ấp đêm nay để lấy lương thực,. Một cơ hội thật quý báu đang trong tầm tay, bằng mọi giá chúng tôi phải thực hiện một cuộc vượt thoát trước mũi kẻ thù. Do vậy với mọi nghị lực và ý chí tôi quyết phải chu toàn nhiệm vụ của mình trong đêm nay.

    Tôi không dám chờ trăng non lên vì ánh trăng là người bạn đường không mấy tốt cho công việc của mình.

    Lẩn vào đêm tối tôi ra khỏi vị trí của mình, tìm một góc khuất tôi quan sát mọi vật chung quanh. Sau đó tôi lẩn mình theo các lùm cây, nhắm hướng ngọn đèn dầu leo lét nơi căn nhà đầu xóm. Tôi đã tránh được chốt gác của bọn bộ đội, định hướng rõ ràng vị trí cho đường về.

    Cũng thật may, tôi đã đến đúng nhà người bạn và anh ấy đang ngồi bên ngọn đèn dầu để chờ. Anh em không thể nói chuyện nhiều vì thời gian quá cấp bách, tôi hỏi sơ về địa hình và dân tình, tôi đã có một số yếu tố thật cần thiết. Anh ấy cho tôi một số thực phẩm khô chỉ đủ dùng khoảng 3, 4 ngày cho 4 người .

    Tôi lại biến mình vào đêm tối, trước khi trăng non vừa lên. Tôi về lại vị trí của mình thật an toàn và lo chôn giấu số lương thực thật kín đáo.



    Click image for larger version  Name:	2009_04_28_ganhphan-gif.jpg Views:	1 Size:	25.6 KB ID:	137308


    Ngày hôm sau vào buổi trưa nghỉ ngơi, bốn anh em chúng tôi lại họp mặt thêm một lần chót để cùng nhau thống nhứt ý cho cuộc vượt thoát đêm nay.

    Khoảng 9 giờ đêm, điểm hẹn là con suối nhỏ, khô cách lán 40m, tôi cố trầm tỉnh và chấp tay cầu nguyện Quán Thế Âm Bồ Tát hộ trì cho chúng tôi . Còn khoảng nửa tiếng đến giờ ra đi, tôi đến chỗ anh bạn thân là Đại úy PVT để từ giả . Anh cầu chúc cho chúng tôi ra đi bình an .

    Đến giờ hẹn chúng tôi gặp nhau và cùng vượt thoát ra xa chỗ lán đóng quân, để tránh đuổi theo chúng tôi làm vài động tác giả và đi về hướng tây . Chúng tôi nghe tiếng chó sủa và vài tiếng súng nổ từ vị trí canh gác của bộ đội canh chừng, có lẽ bọn chúng đang rượt theo chúng tôi . Chúng tôi cố gắng chạy nhanh nhưng tránh những khoảng trống, theo tôi biết đây là khoảng giữa Mật khu Tam Giác Sắt và Lê Hồng Phong .

    Khoảng 11 giờ đêm thì chúng tôi thấm mệt và nghe tiếng nước chảy róc rách từ con suối . Ngồi nghỉ chân một lúc thì nghe tiếng thú rừng uống nước và ánh đèn của những thợ săn thú . Vì vậy chúng tôi nhanh chóng thoát khỏi nơi này .

    Lẫn trong bóng đêm, chúng tôi đi về hướng tây nam vùng Tam Giác Sắt và xuôi về hướng nam . Vừa đi vừa chạy, tránh những vùng có dân cư và những chòi có ánh đèn . Trời đã mờ sáng, anh em ai cũng mệt mỏi . Đến một điểm cao, rừng cây thưa thớt có thể quan sát mọi hướng, chui vào một bụi rậm để một người quan sát canh gác còn bao nhiêu ngủ lấy sức .

    Đến quá xế trưa tất cả đều thức giấc . Chúng tôi đem khoai mì luộc ra ăn, và nước mang theo chỉ còn lại một ít, vì mì có muối nên ăn vào lại càng khát nước . Chúng tôi không dám uống nhiều chỉ thấm giọng cho đỡ khát . Và nước có thể cầm cự cho đến tối nay . Gặp lúc tháng ba trời khô hạn nên những con suối trên đường chúng tôi đi qua đều cạn nước .

    Còn đang lo lắng về nước uống, chợt nhìn xuống bên dưới phía xa xa thấy hai người cỡi ngựa có mang súng dài lủng lẳng nhìn dáo dác như tìm kiếm ai đó . Chúng tôi chợt hiểu, việc đào thoát của chúng tôi đã được báo động đến mọi địa phương, hình như là lực lượng biên phòng đang cỡi ngựa đi tìm . Chúng tôi nằm im và một lúc, sau đó họ bỏ đi nơi khác .

    Chúng tôi cũng vội rời vị trí này xuôi về hướng tây nam khoảng 10 cây số nữa để tìm nguồn nước . Qua nhiều con suối cạn không có dấu hiệu có nước, nhưng anh em quyết tâm tìm ra con đường sống . Cả ngày ăn khoai mì luộc, cơn khát như cháy cổ họng . Đêm xuống dần, nhờ ánh sao đêm chúng tôi thấy lờ mờ cảnh vật phía trước, những con thỏ, nai chạy vụt qua trước mặt, chúng tôi quyết định đổi hướng đi về hướng đông, hướng biển .


    Click image for larger version  Name:	KÝ+ỨC+VỀ+CHẾ+ĐỘ+VIỆT+CỘNG+CỦA+MỘT+NGƯỜI+LÍNH+VNCH+SAU+NGÀY+30+THÁNG+4,1975+(Tử+Liễm).PNG Views:	1 Size:	462.8 KB ID:	137309


    Khoảng 2 giờ sau chúng tôi thấy cảnh vật đổi khác có màu xanh của lá tươi, hình như rẫy, vườn thì phải . Đằng xa có nhà và có anh đèn nhỏ như điếu thuốc . Anh em ai cũng mừng vì có thể tìm ra nước, chúng tôi thận trọng tiến tới với khoảng cách mỗi người vài mét . Chúng tôi thận trọng bò vào trong rẫy quan sát thì thấy không một bóng người .

    Bò thêm một đoạn ngắn chúng tôi thấy một ao nước không rộng lắm, trên có cây lá, hình như là rau muống nước . Không ai bảo ai, cả bốn mái đầu đều chúi xuống dòng nước mát lạnh và uống cho đã khát .

    Lúc đi chúng tôi đã chuẩn bị một ít bình để đựng nước nên lúc này chứa đầy . Cách ao không xa, chúng tôi thấy một cái chòi, như là nơi nghỉ tạm trong ngày của chủ rẫy . Chúng tôi dặn dò không được để lại dấu tích gì ở đây vì sợ bị phát giác .

    Vào chòi chúng tôi thây nồi cơm nguội còn lại không nhiều, nồi nhỏ đựng ít cá kho, vài trái dưa leo, ít củ khoai lang luộc nằm lăn lóc bên cạnh . Nếu ăn hết mấy thứ này thì sáng chủ rẫy lại họ sẽ biết có người ăn .

    Vì đói quá chúng tôi ăn sạch những thứ này và nói với nhau ngụy trang như thú rừng ăn . Sau khi xóa hết mọi dấu vết, chúng tôi rời xa khỏi rẫy càng xa càng tốt, chúng tôi lại đổi hướng về những cánh rừng . Trời gần mờ sáng, ai nấy đều mệt nhoài, chúng tôi kiếm nơi kín đáo thay phiên nhau canh gác để ngủ .

    Qua một ngày một đêm chúng tôi đã đi khá xa hướng về vùng Bình Tuy, Rừng Lá, Long Khánh, theo ước đoán chúng tôi cách đường QL1 khoảng từ 15 đến 20km .

    Chúng tôi khi còn ở trong tù có nghe bàn tán về những cánh quân bên ngoài như Phục Quốc Quân, chúng tôi hy vọng tìm gặp để nhập cuộc tiếp tục chống cộng .

    Lúc đầu chúng tôi tính đi về hướng Lâm Đồng vượt biên giới qua Lào, và từ Lào sẽ qua Thái Lan, phải mất 2 tháng đi bộ . Đến lúc này chúng tôi mới thấy quá khó khăn về mọi mặt nên tìm phương án khác, và phương án tìm Phục Quốc quân để tham gia chiến đấu cũng là một .


    Click image for larger version  Name:	k2_5_jlkc.jpg Views:	1 Size:	308.4 KB ID:	137311


    Trên đường đi, thỉnh thoảng chúng tôi cũng gặp người dân đi làm, có khi vài chiếc xe bò kéo gỗ, những lúc gặp thế này, chúng tôi thường tránh né không cho họ thấy . Đã qua ngày thứ sáu, tính lại chúng tôi đã đi khá xa, có thể nếu cắt ra quốc lộ chúng tôi sẽ gặp vùng Rừng Lá, Long Khánh .

    Anh em bàn với nhau nếu đi nữa sẽ vô ích và không lợi, thôi thì dùng phương án phân tán mỏng trà trộn vào đô thị và tìm cách vượt biên . Chúng tôi chia làm 2 nhóm, tôi đi với Ng.. còn M. đi với V..

    Cùng sống bên nhau trên 3 năm giờ chia tay, ai cũng ngậm ngùi, tôi thầm mong các bạn được may mắn tìm về được bến bờ tự do . Bắt tay từ giã, tôi cùng Ng. tách ra đi riêng sau nhóm của M và V một tiếng .

    Sau khi chôn giấu hết mọi thứ, đi tay không, cắt thẳng ra hướng đông về hướng QL1 .

    Chúng tôi giả dạng như người đi làm rẫy xa ra đường . Chừng vài tiếng thì thấy có vài người đi làm rẫy, hai chúng tôi vẫn bình thản nói cười, thỉnh thoảng đưa tay chào họ cũng được họ chào lại .

    Chừng một tiếng sau , chúng tôi thấy QL1, nhà cửa hai bên đường rất thưa thớt, và không ai để ý đến vì chúng tôi đã thay đồ tù nên trà trộn vào dân dễ dàng chẳng mấy ai nhận ra .

    Ra đến đường, chúng tôi thấy có quán cà phê ven đường, lèo tèo dăm cái bàn xiêu vẹo .

    Tôi nháy mắt hỏi Ng. có tiền không ? Anh gật đầu, chúng tôi vào quán ngồi ở một góc khuất nhìn ra đường, trong quán chỉ có một ông già ngồi hút thuốc . Gọi vài điếu Nông Nghiệp và hai ly cà phê nhỏ, dù không đậm đà lắm nhưng chúng tôi thấy rất ngon .

    Tôi tìm cách hỏi để biết về tình hình xe cộ về Sài Gòn thì được biết khoảng 15 cây số nữa là tới Long Khánh .

    Tôi bàn với Ng. là nên về Sài Gòn cùng tôi nhưng anh cương quyết không chịu, anh muốn về quê anh Phan Lý Chàm để thăm vợ con . Cuối cùng tôi chia tay với anh trong ngậm ngùi .

    Sau này được biết anh về sống tại Đồng Trên Sông Mao giả thầy Chang làm ruộng nuôi vợ con . Đến năm 1981 vì bị người xấu tố giác anh bị bắt nhốt tại Công An huyện Bắc Bình, Bình Thuân, và anh cũng qua được Mỹ theo diện HO, còn hai bạn khác không biết thế nào .


    Click image for larger version  Name:	11006452_1113407045352708_5233046140173077573_n.jpg?_nc_cat=108&ccb=1-7&_nc_sid=cdbe9c&_nc_ohc=Z8Y_KvUKaCQAX8RhQ_h&_nc_ht=scontent-ort2-2.xx&oh=00_AT-cifAMMMX9h4n4D1Cbkzmuh8Dmrvm56wGKzjoN1pAQfQ&oe=6369EAED.jpg Views:	1 Size:	131.5 KB ID:	137310


    Tôi đưa tay đón xe về Sài Gòn, một chiếc xe hàng ngừng lại trên chở đầy người tài xế bảo tôi lên nhanh . Vào trong xe tôi thu mình ở một góc xe và lén nhìn mọi người . Tất cả đều lam lũ, hình như tất cả đều đi buôn lậu .

    Một số nhìn tôi, sau đó họ thì thầm bàn tán và họ mang đến cho tôi trái bắp luộc, bánh mì, chuối và gói thuốc vàm cỏ .

    Có người còn dúi vào túi tôi một số tiền, bắt tôi phải nhận . Họ còn nói cậu cứ cầm lấy mà tiêu, em tôi cũng như cậu nhưng còn ở trong tù cải tạo .
    Tôi lý nhí cám ơn tất cả mọi người, nước mắt như muốn chảy ra vì quá cảm động, có lẽ họ nhận ra tôi là người tù cải tạo .

    Cuối cùng tôi cũng về đến gia đình ở Sài Gòn vào xế trưa của một ngày vào hạ tuần tháng 3-78, sau nhiều năm vất vả trốn tránh, tôi quyết định vượt biên bằng đường bộ sang Thái Lan và may mắn đã thành công . Cuối cùng tôi đã tìm được mảnh đất tự do .

    Mặc Nhân Thế

    Comment


    • Font Size
      #17
      NGƯỜI TÙ BINH ĐÊM GIAO THỪA


      PHẦN MỘT



      Tôi nhấc cái bao cát Mỹ lên cao, trút tất cả gia tài vào khoảnh quần trây-di ống túm của thằng Đực. Từ : lọ dầu nhị thiên đường, thẻ bài cạo gió - đến bọc ớt khô, đường chảy, thuốc rê, mắm ruốc, vân vân...

      Thằng Đực vừa cột ống quần, vừa đưa tay đuổi ruồi. Những con ruồi xanh mất dạy, ốm tong teo - cứ chực chui vào mũi, vào tai, vào miệng...đám tù binh rách nát. Có con cả gan bu thẳng lên mu tay thằng Đực. Chúng nhao nhao kêu tíu tít, chổng đít dành nhau hút chất bầy nhầy trong các mụn ghẻ, làm thằng Đực trân mình..., muốn són đái.

      Tôi đứng bám vào hàng rào kẽm gai.

      Hàng rào ngăn ngang, chia hai khu vực giam giữ khác nhau.

      - Bên này : tù chính trị.

      - Bên kia : tù hình sự.

      Thằng Đực thuộc tù hình sự. Nó bị bắt từ năm 1976 đến nay.

      Án :

      - "Tập trung cải tạo", không ghi thời hạn

      - Bởi tội danh :

      - " Hành hung nhân viên công lực."

      Khi hỏi, tại sao đánh cán bộ ? Nó lầm lì ngước mặt lên mây xanh, như nói chuyện với đất trời :

      - " Mẹ, tại y cà chớn, tui quánh cho bõ ghét..."



      Click image for larger version

Name:	image.jpg
Views:	9
Size:	55.9 KB
ID:	138963

      https://www.rfa.org/vietnamese/in_de...022140446.html


      Tôi thương thằng Đực, vì nó thường chui rào qua khu chính trị, tìm tôi để xin thuốc hút. Nhiều lúc, tôi cũng đói meo, nhờ nó tiếp tế cho một ít.

      Xin qua xin lại nhiều lần, riết rồi thân nhau, coi nhau như anh em ruột thịt. Thằng Đực hút thuốc như ống khói tàu. Nó vừa được vợ thăm nuôi tuần trước, vài tuần sau, người ta thấy nó cầm bọc ny-long đi lượm tàn thuốc khắp nơi. Tàn thuốc lượm về, nó ngắt bỏ chỗ đã hút, rồi trút phần thuốc còn lại vào túi. Chịu khó như thế, chẳng bao lâu nó được một túi thuốc lá tổng hợp rất ngon lành. Từ :

      Thuốc rê, xuân lộc, hoa mai, đà lạt, tam đảo...đến bến thành, "sài gòn giải phóng."..
      rồi có cả : samit, đân-hiu, ba số, vân vân...

      Trời ơi, hương vị đậm đà ! Mặc tình cho thằng Đực phun hơi nhả khói.


      Chiều nay, chiều 28 Tết.
      Chốc nữa, tôi và mười chín bạn tù khác sẽ được tha, để ngày mai trở về với gia đình. Chỉ còn vài tiếng đồng hồ thôi, khi cánh cửa các "lán" tù khép chặt lại, tôi sẽ thật sự xa thằng Đực, không biết bao giờ mới gặp lại.

      Chốn thâm sơn cùng cốc này, dẫy đầy chướng khí.

      Mấy tháng đầu đến đây, tôi đã trải qua cơn sốt rét rừng tàn khốc. Thằng Đực phải đào tìm một loại rễ cây rừng, về bó vào tay tôi để chận cữ rét.

      Buổi chiều, khi hết giờ
      "lao động" , nó nhảy ùm xuống dòng sông Đrây, lặng lẽ bơi ra xa, trầm ngâm đưa những mụn ghẻ toang hoác ra nhử cá. Chất lầy nhầy tanh tanh của ghẻ lở, vậy mà lôi cuốn được đám cá đói lạc loài nào đó.

      Chúng đến rỉa mồi, và thằng Đực trân mình chịu đau...cho đến khi...lòn tay phía dưới, bắt dính các chú cá mới thôi. Lần đó, nó nấu cho tôi nồi cháo giải cảm tuyệt vời, ngon nhất trần đời.




      Click image for larger version

Name:	1-224.png
Views:	7
Size:	314.4 KB
ID:	138964


      Trại tù Xuyên Mộc
      là một trong những trại tù nổi tiếng khắc nghiệt ở miền Nam.

      Hàng ngày, bọn tôi phải vào sâu trong rừng,
      "lao động" nặng nhọc.

      Bữa ăn chính chỉ có le que vài lát khoai mì chua lè, hoặc dăm trái bắp đá nhai muốn rụng răng. Đói quá, bọn tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng đến mâm cao cỗ đầy trên bàn tiệc, để cố nuốt chúng vào bụng. Nhưng càng nuốt, chúng càng dội ra, nóng ran cả cổ họng.

      Đói quá, bọn tôi quơ luôn cả cỏ dại cây hoang cho vào nồi. Có đứa ăn nhằm nấm độc, ói mửa suốt đêm, rồi...nằm xuôi tay chờ tử thần đến mang đi.

      Thằng Đực may mắn hơn tôi, nó được vợ thăm nuôi đều đặn theo mỗi chu kỳ. Quà thăm nuôi của nó chẳng nhiều, chỉ quanh đi quẩn lại:

      - Khô, mắm ruốc, đường chảy, nước tương, thuốc hút...
      Nhưng , theo nó, tình nghĩa của con Út (tên vợ nó) tràn trề.. Quan trọng ở chỗ thương yêu với nhau, lúc sa cơ thất thế như thế này. Tôi bất hạnh hơn nó, ngày nào cũng nằm chèo queo, ngó ra cổng trại giam, trông tin vợ từng phút từng giây.

      Càng trông vợ, càng nghĩ quẩn. Tôi nghĩ đến những mối tình gãy gánh giữa đàng. Những người đàn bà nhẹ dạ, đành tâm sang ngang, từ chồng bỏ con trong cảnh lao lung.

      Tôi nghĩ đến Tuyết, vợ tôi, đang chới với giữa dòng đời khốn khổ. Liệu nàng có đứng vững được bằng đôi chân hiền thục, trước phong ba phũ phàng của thời cuộc ?

      Chiều xuống dần. Mặt trời vắt ngang trên các ngọn bằng lăng, chiếu ánh sáng gay gắt xuống trại tù. Thằng Đực gãi háng sột soạt. Những mụn ghẻ tượng mủ xanh, chực vỡ ra, lầy nhầy một cách xót xa.

      Chợt, nó lần xuống đáy quần, lôi ra lá thư chi chít chữ. Như một con sóc ranh mãnh, nó lẹ làng giúi vào túi áo tôi.

      - Anh về, nhớ ghé nhà em. Tắm một chập cho sạch sẽ, mát mẻ. Đây là địa chỉ.

      Nhớ qua thẳng cầu chữ Y. Quẹo bến Phạm Thế Hiển. Nhà em ở cuối bến. Có con hẻm đi vào... Tôi ờ ờ, rít hơi thuốc lá thật sâu, rồi ém khói lại trong buồng phổi.

      Tôi muốn thâu ngắn hình ảnh thằng Đực vào tim, vào lòng. Tôi muốn giữ kỷ niệm với nó. Những kỷ niệm đầy ắp tình thương, đầy ắp cay đắng ngọt bùi. Tiếng còi bỗng vang lên. Tiếng gã trật tự quát tháo ầm ĩ. Tù binh nhốn nháo khắp nơi. Họ chạy vội ra sân, ngơ ngác nhìn xung quanh. Gã trật tự chắp hai bàn tay lại, đưa lên ngang mồm, làm loa :

      - Hai mươi tù sắp trả tự do, tập họp. Chuẩn bị, chuyển trại.

      Thằng Đực bỗng nẩy người lên, dang rộng đôi tay, nhào thẳng vào lòng tôi. Nó ôm tôi cứng ngắc, như sợ mất nhau. Nước mắt nó tuôn ra, lăn dài xuống má tôi, miệng tôi...mằn mặn.

      - " Về Bến Tre, nếu thất nghiệp. Anh nhớ lên con Út, vợ em. Con Út có vựa trái cây ở Phạm Thế Hiển. Nó sẽ bày anh cách mần ăn, kiếm sống. "

      Tôi ờ ờ, tìm cách đẩy nó ra, chạy vội đến gã trật tự. Tôi không thèm quay đầu nhìn lại thằng Đực. Bởi tôi sợ tôi mềm lòng. Rồi sẽ tệ hơn nó, khóc rống lên như một đứa con nít.



      Click image for larger version

Name:	yZSQHQ.jpg
Views:	7
Size:	10.3 KB
ID:	138965

      Comment


      • Font Size
        #18
        PHẦN HAI


        Bến Phạm Thế Hiển tấp nập và dọc ngang những căn túp lều ổ chuột. Con hẻm vào nhà Út rối rắm như hang mối, chằng chịt những lối đi chia năm xẻ bảy. Tôi phân vân trước những lối đi.

        Lối nào cũng chật hẹp, tối tăm và ẩm ướt một cách nhớp nhúa. Tôi lật lá thư ra, hỏi thăm từng người. Cuối cùng, anh bán vé số dạo tình nguyện dắt tôi đến một khoang xe cũ, phía trước có vô số vỏ chai ngổn ngang.

        - Đấy ! Nhà cô Út đấy ! Vào đi. Khom lưng xuống ! Coi chừng đụng cái trần cửa nghe cha nội !


        Nhà Út là một khoang xe đò cũ lâu đời. Vòm thấp, lỗ chỗ dấu mục nát. Chủ nhà phải che thêm vài tấm cạc-tông để tránh mưa gió. Tôi chui vào khoang xe. Khoang xe như một hang động mù mờ. Nếu không có ngọn đèn dầu leo lét trên bàn, tôi sẽ vấp ngã lung tung, bởi những đồ vật nằm vô trật tự trên sàn nhà. Một bà già đang ngồi nhai trầu bỏm bẻm, chào tôi.

        - Thưa bác, cháu muốn gặp cô Út. Bà già chỉ chiếc ghế trống.

        - Cậu là khách quen của con Út ư ? Ngồi chơi, chờ chút. Nó mắc ...đi khách.

        Tôi lúng túng, nhìn vào phía trong. Tấm ri-đô màu cứt ngựa chắn ngang. Những cử động kỳ quái nào đó...đằng sau, dồn dập. Tiếng thiếu nữ lầu bầu, lẫn với tiếng quần áo loạt soạt, tiếng cài khuy áo... Rồi, tiếng gã đàn ông cười khoái trá. Giọng cười như xé toạc không gian, bay vút vào đầu tôi, khiến tôi choáng váng, quay cuồng.

        Tôi vội đứng dậy như lò xo, lấy lá thư ra, buông xuống mặt bàn.

        - Có thư gửi cho cô Út. Tôi chỉ nói có bấy nhiêu lời. Xong, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng ra khỏi con hẻm. Tôi không muốn nhìn thấy Út. Không muốn nhìn thấy người thiếu nữ hiền thục mà thằng Đực luôn mang ấn tượng đẹp đẽ trong lòng.

        Bây giờ, nàng đang làm cái nghề tệ hại nhất, xót xa nhất của một kiếp người.



        Click image for larger version

Name:	7MFHpj.jpg
Views:	10
Size:	14.7 KB
ID:	138971


        PHẦN BA


        Cồn Dơi hiện ra trong ánh sáng nhá nhem cuối ngày. Mùi trái cây thoang thoảng. Mùi hương cau thơm thơm, làm khứu giác của tôi chùng xuống, nôn nao một cách lạ kỳ. Chỉ còn khoảng đê ngắn nữa, tôi sẽ tới nhà. Sẽ gặp lại Tuyết, gặp lại con thơ, gặp lại hình ảnh thân yêu ngày nào. Rồi, việc gì xảy ra ? Tuyết vẫn còn nguyên vẹn như xưa ? Hay như con đò tách bến sang sông ? Hay như dòng nước bỏ nguồn ra biển ?

        Tôi lại nhớ đến con Út. Nhớ cái vựa trái cây tưởng tượng của nàng. Nhớ giọng cười khoái trá của gã đàn ông dâm đãng. Nhớ từng điếu thuốc thơm, từng keo mắm ruốc, từng con khô cá sặc mặn mòi...Nhớ những bữa cơm "huy hoàng" ăn ké với thằng Đực. Bữa cơm đẫm giọt mồ hôi, đẫm giọt nước mắt tủi nhục của con Út.

        Chỉ còn khúc quanh, chừng mươi bước nữa, tôi sẽ đứng trước cây vú sữa ở sân nhà. Tôi sẽ gặp lại túp lều nhỏ bé quen thuộc. Túp lều do chính tay tôi đẽo từng lỗ đủng đỉnh, chuốt từng mảnh cau tươi, và hì hục dựng lên đường hoàng - trước khi khăn gói vào tù.

        Túp lều được chị tôi thương tình cho phép cất tạm, trên bờ đất ngoằn ngoèo những rễ cây chôm chôm.

        Tôi đứng nép vào cây vú sữa, hồi họp nhìn vào sân nhà. Thôi rồi, tất cả đã thay đổi hoàn toàn. Túp lều thân yêu ngày xưa, giờ không còn nữa. Thay vào đấy là mái nhà khang trang, vách ván kín đáo.



        Click image for larger version

Name:	XyeHOS.jpg
Views:	7
Size:	14.3 KB
ID:	138972


        Và trời ơi ! một gã đàn ông xa lạ nào đó, đang ngồi tỉnh queo, hút thuốc trước cửa. Gã mặc áo thun, quần đùi - chừng như có vẻ quen thuộc với căn nhà, từ lâu, rất lâu.

        Nghĩa là...không còn gì nói nữa. Tôi đã thua. Và đã thua một cách thảm hại. Sẽ không còn nguyên do nào để ở đây, để nhìn thấy nỗi đau vô cùng đang thấm dần vào gan ruột. Tôi phải đi. Đi khỏi đây. Về phương trời xa lạ nào khác dung thân, sống chuỗi ngày tàn. Nhưng, trước khi bỏ đi, tôi phải gặp người chị, chân thành nói lời cám ơn, từ tạ.

        Phải gặp con tôi, đặt vào gò má thương yêu của nó một nụ hôn cuối cùng.


        Băng qua đoạn mương cụt đầy lá khô, tôi quyết định bước vào nhà chị. Vừa tới cửa, chị tôi mừng rỡ reo to, rồi ôm chầm lấy tôi, nghẹn ngào.

        - Em mới về đấy ư ? Sao ? Có khổ lắm không ? Lao động có cực không ?

        Tôi đẩy chị ra xa, lạnh lùng như kẻ xa lạ :

        - Tôi muốn gặp con tôi lần cuối, trước khi tôi rời khỏi nơi đây... Chị trợn mắt nhìn tôi, nhìn tôi từ đầu tới chân. - Hả ? Đi Đâu ? Mày muốn bỏ vợ bỏ con hử ?

        - Ai bỏ ai thì tự biết lấy. Vậy chớ....thằng cha nội nào ngồi bên nhà tôi đó ? Tôi gằn giọng :

        - Chị nói đi...Thằng cha nội nào ? Chị vểnh môi, ngạc nhiên. Rồi...nhào đến ôm chầm lấy tôi, cười khà khà :

        - Thằng quỷ ! Đó là Hai Lộc. Anh ruột con Tuyết. Nó từ thành phố dọn về đây gần ba năm nay. Nó cất nhà, thờ ông bà. Cái chòi đủng đỉnh của vợ chồng mày đã mục từ lâu, sập mẹ rồi !

        Tôi há to mồm, nuốt từng lời chị.

        Những lời chị tuôn ra, lúc này, giống những ngọn roi quất vào lòng tôi, khiến tôi bật khóc lên như đứa con nít.

        - Hai Lộc ? Hai Lộc hả ? Trời ơi ! mười năm rồi, không gặp nhau. Ảnh lạ quá ! Nhìn không ra. Còn vợ tôi ? Con tôi ? Hiện tại, ở đâu ? -

        Trời ơi, trước giờ em không được thư của mấy đứa cháu sao ?

        - Có được thư từ chi đâu ? Sao ? Chị cứ nói đi...

        - Con Tuyết bịnh nặng hơn sáu tháng qua. Nó bị trụy tim, nằm bịnh viện khá lâu. Nó đang nghỉ tạm nơi nhà cô bảy ở Mỹ Tho.

        Nghe được bấy nhiêu lời. Tôi phóng thật nhanh ra sân, xách vội chiếc xe đạp của Hai Lộc đang dựng bên gốc vú sữa. Tôi đạp lia lịa, băng qua khu vườn tối om om, chạy thẳng ra Bến Tre, rồi...nhảy xuống phà Rạch Miễu, vượt qua sông Tiền mênh mông, để về Mỹ Tho gặp Tuyết, kịp giờ đón giao thừa.


        Tuyết nằm trên giường, xanh xao vàng vọt như một tàu lá rũ. Cơn bệnh vật ngã nàng, làm thay đổi toàn diện nhan sắc. Nhưng, nó đã không thể vật ngã được, không thể thay đổi được lòng thủy chung của nàng.

        Tôi sà xuống, ôm nàng hôn như mưa bão điên cuồng. Tuyết cười rạng rỡ, nụ cười tràn đầy nước mắt. Thứ nước mắt của hạnh phúc vô cùng.

        Đêm đó, tôi dìu Tuyết thức dậy cùng đón giao thừa. Chúng tôi như sống lại những ngày đầu tiên vừa mới quen nhau, những ngày hạnh phúc nhứt trên đời.

        Và đêm đó, tôi đã ngủ một giấc thật say sưa. Trong giấc ngủ, tôi chợt thấy thằng Đực hiện ra. Nó hiện ra với thân thể đầy mụn ghẻ tanh hôi, nhưng tay vẫn khư khư ôm lấy cái bọc ny-long nhầu nát.

        Và cứ thế, nó lang thang khắp các "lán" tù, nhặt tàn thuốc vụn để quên đời...


        PHẠM HỒNG ÂN


        Click image for larger version

Name:	QdkO1Z.jpg
Views:	8
Size:	13.7 KB
ID:	138973

        Comment


        • Font Size
          #19
          TÔI Ở TRẠI TRỪNG GIỚI A20


          Tôi phải sống, sống để nhìn đời, sống để hy vọng nhìn thấy đất nước đổi thay. Với tinh thần bất khuất của người lính chiến trong tôi vẫn còn. Hy vọng một ngày tươi sáng cho quê hương trong tôi chưa tắt và mãi mãi không thể nào tắt được.....

          Cái vui và nỗi buồn xen lẫn vào nhau khiến nội tâm tôi bị chao đảo ghê gớm.

          Vui là thoát khỏi địa ngục cộng sản, buồn là... vĩnh biệt quê hương biết bao giờ mới có ngày trở lại, khi tôi viết bài này thì đã hơn 32 năm rồi tôi chưa một lần trở về.


          https://www.youtube.com/watch?v=G7CQAO3R0Lw



          Sau biến cố tù “ cải tạo ” trại Suối Máu nổi dậy đêm Giáng Sinh 24 rạng 25 tháng 12 năm 1978, một số anh em bị công an “chấp Pháp” vc bắt giải giao về nhà tù Chí Hòa tại Sài Gòn trong đó có tôi.

          Chúng tôi bị giam trong xà lim khu ED mỗi người bị giam một xà lim riêng nên hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài, không ai nhìn thấy ai và cũng không biết những người bị bắt chung với mình đang ở đâu.

          Tôi bị giam ở trại Suối Máu khoảng 3 năm

          - Năm đầu vợ tôi có đi thăm vài lần rồi... thôi.

          Ba năm tù đói khổ, mỗi buổi ăn chỉ 1 chén bo–bo với nước muối.

          Cuộc nổi dậy của tù nhân đêm Giáng Sinh 1978, tôi bị công an giam trong thùng sắt “conex” và bị đánh đập mỗi khi chúng hỏi cung.

          Những TRẬN ĐÒN THÙ
          trút lên thân thể ốm yếu tưởng rằng tôi không thể sống nổi, bây giờ về nhà tù Chí Hòa lại tiếp tục bị đánh mỗi lần hỏi cung, lúc bị tra tấn, tôi nhìn quanh mong tìm thấy được vật cứng hoặc bén nhọn như dao, kéo gì đó tôi sẽ đổi mạng với chúng.

          Bằng cách nào đó, bọn chúng biết tôi có học một khóa Tình Báo nên khép tôi vào tội làm việc cho CIA Mỹ.


          TRẠI TRỪNG GIỚI A20


          Sau 4 hoặc 5 tháng nằm xà lim Chí Hòa, tôi lại bị chuyển đến một trại nằm sâu trong núi ở tỉnh Phú Yên, trại này [ không phải trại tù “cải tạo” bình thường mà là trại “Trừng Giới”

          - Trại giam giữ tù chính trị Phục Quốc có án từ 10 năm đến chung thân

          - Và thành phần chống đối “Không thể cải tạo được” như tôi

          - Với lời hăm dọa: (Các anh đến đó mang luôn hồ sơ “Chết” đi theo!)

          Trại này có bí số “A20” thuộc xã Xuân Phước tỉnh Phú Yên, nằm sâu trong rừng núi thuộc vùng 2 của VNCH trước kia.

          - Mùa hè thì gió Lào nóng như thiêu đốt

          - Mùa đông thì rét buốt đến nỗi bò heo chết la liệt.


          https://www.youtube.com/watch?v=bVfRrANysy8



          Khi mới chuyển ra đây tôi bị ghép chung với 24 người tù khác thành một đội để phát quang, nghĩa là dọn dẹp cây cỏ gai góc cho sạch một ngọn đồi để trồng khoai mì, nhưng thực chất là để chôn người.

          Từ khi dọn sạch ngọn đồi cho đến 3 năm sau ngọn đồi dày đặc những ngôi mả của tù :

          - Chết vì lao phổi

          - Vì kiệt sức

          - Vì suy dinh dưỡng...

          Nghĩa là đủ kiểu chết.

          - Linh Mục Luân và

          - Linh Mục Vàng

          Thuộc Dòng Chúa Cứu Thế cũng chết ở trại này.

          Ở trại tù A20 Xuân Phước,
          mọi tù nhân đều bị lao động khổ sai

          - Đào mương

          - Vét cống

          - Cuốc đất trồng khoai mì

          - Kéo cày thay trâu, v.v.

          - Mỗi người chỉ nhận được
          một chén khoai mì H34 với nước muối cho một bữa ăn, loại khoai mì H34 chỉ để dùng trong kỹ nghệ chế biến, cho heo ăn, heo cũng không thèm ăn.

          Gần 8 năm tù...
          tôi chỉ ăn toàn bắp, khoai mì H34 với nước muối.

          Vào dịp tết âm lịch,
          mọi tù nhân được ăn hai bữa cơm, mỗi bữa 2 chén cơm nhỏ với một cục thịt heo lớn bằng ngón tay, và chỉ có thế.

          - Mẹ chết

          - Vợ bỏ

          - Tứ cố vô thân không ai thăm hỏi

          - Sức lực không còn

          - Thêm vết thương tinh thần quá lớn làm thể xác tôi suy sụp thấy rõ.


          Click image for larger version

Name:	81TcDZ.jpg
Views:	5
Size:	48.2 KB
ID:	139130


          Một hôm đang lao động, tôi ngã gục vì kiệt sức, may nhờ có Bác sĩ Trần quý Nhiếp, Thiếu tá Nhảy Dù ở chung một nhà tù với tôi cứu chữa kịp. Không có thuốc men gì cả, Anh Nhiếp châm cứu tôi bằng những cây kim làm bằng giây điện thoại lượm được khi đi lao động.

          Tình trạng đói khát và lao động khổ sai này nếu kéo dài... có lẽ tôi không thể nào sống được.

          Một hôm đang đào ao cá trong trại, tôi gặp anh Phương ở đội Văn Thể (Văn nghệ–Thể thao) anh Phương là một kép hát cải lương (hiện còn ở VN), bị án tù 10 năm về tội “Phản cách Mạng” khi tham gia vào một phong trào phục quốc sau 30/04/1975.

          Anh này biết rõ tôi có nghề Ảo thuật, nên khuyên tôi ghi danh vào đội Văn Thể để tránh lao động ngoài nắng, chỉ còn con đường này may ra mới có thể sống sót để trở về với 4 đứa con, mà đứa lớn nhất khoảng 13, 14 tuổi (năm 1981).


          Click image for larger version

Name:	Screenshot_2022-05-16_163657.png
Views:	5
Size:	179.7 KB
ID:	139131

          Gần cuối năm 1982,
          một anh trong đội Văn Thể gọi tôi lên nhận quà của gia đình gởi.

          Phản ứng đầu tiên là tôi giận dữ và cay đắng nói với anh ấy :

          - “Anh còn cách nào đùa giỡn hay hơn nữa không?!”.

          Ai cũng biết, nhiều năm nay tôi là “con Bà Phước” , những ai không có bà con, họ hàng thân thích, không hề nhận được chút quà bánh nào từ bên ngoài gởi vào, anh em đều gọi là con Bà Phước.

          Nhưng thật tình tôi có quà thật, quà của “ Vợ ” gởi ! một gói quà nhỏ gần 2 ký lô, trong chứa thức ăn để dành được lâu ngày vì người tù không có điều kiện để nấu nướng. Một anh bạn khác nhìn thấy tôi đang mân mê gói quà trên tay, anh mừng rỡ nói:

          - “Mầy cũng có... quà hả ?!” câu nói đầy thiện ý, mừng giùm cho bạn nhưng sao tôi nghe... cay đắng :

          - “Mầy mà cũng có quà nữa sao?”.

          Cuối năm 1982,
          tôi có tên trong số người được thả về, trại tù cấp phát $70 đồng tiền VC lúc đó, số tiền chỉ đủ để đỡ đói lúc đi đường thôi.

          Tôi được công an trại tù chở bằng xe ra tới Ga xe lửa La Hai, từ đây tôi đón Tàu về Biên Hòa.
          [b][size=4][color=red][i]
          Trên đường đi, mỗi khi tôi ăn uống gì xong, khi gọi tính tiền, những người bán hàng đều trả lời :

          - " Có người trả rồi

          Tôi năn nỉ mãi người bán hàng cũng không chịu nói là ai đã trả tiền dùm, tôi đành phải cám ơn người bán. Một chút xúc động về tình người làm tim tôi cảm thấy ấm áp, cái cảm giác mà tưởng chừng đã tê liệt suốt những năm tháng tù tội.

          Hành trang của tôi khi ra khỏi trại tù cộng sản chỉ vỏn vẹn một bàn chải đánh răng đã cùn, một bộ đồ mặc trên người với hàng trăm mảnh vá, trên lưng áo cũng như hai bên ống quần còn nguyên dấu hai chữ “cải tạo” bằng sơn đen to tướng.

          Nhưng cũng nhờ thế, ai thấy cũng muốn giúp đỡ, ăn uống gì xong người bán đều trả lời :


          -" Đã có người trả tiền !”

          https://www.youtube.com/watch?v=sTA-sOA3vrU

          Comment


          • Font Size
            #20
            Về đến chợ Biên Hòa lúc 04 :00 giờ sáng, có người chỉ cho tôi tìm mấy xe hàng chở Dưa Hấu, họ sẽ đi Bình Giã chở Dưa lúc 06:00 giờ.

            Người Tài xế tốt bụng cho tôi đi nhờ xe về Bà Rịa.

            Hơn 08:00 giờ sáng xe tới Bà Rịa, tôi lững thững đi bộ về “Nhà”. Khi ngang qua một tiệm bán Bún Bò Huế, một người gọi tên tôi :

            -" Ê, Phi Ô vào đây !”

            Tôi quay lại thấy X. “Pháo Binh”. Anh bạn này được thả về trước, trên tay cầm xấp vé số , lôi tôi vào quán, lần đầu tiên sau gần 8 năm tôi mới được ăn một tô bún bò ngon như thế.

            Hai người ăn xong, đang xỉa răng thì X. ngập ngừng :

            -“ Trước hết, mầy hãy bình tĩnh nghe tao nói ! Tôi biết X. sẽ nói gì... vì từ lâu tôi đã chuẩn bị tinh thần để nghe chuyện này. X. tiếp :

            - “Sau khi tao nói xong, mày muốn về thì... về, còn như không muốn về thì... mầy theo tao, ở tạm nhà tao rồi tính sau !”...

            Và với giọng trầm buồn X. kể những điều nghe, biết về “ VỢ TÔI ".

            Tôi ngồi nghe X. kể với gương mặt giá băng và bất động, duy chỉ có ánh mắt là không thể nào dấu được nỗi xúc động !

            Thằng X. thương bạn nhưng không biết phải làm sao !

            X. gọi café sữa đá cho hai đứa. Tôi không thể nào uống nổi một hớp dù chỉ là một hớp nhỏ. Không gian như ngừng đọng, khi thằng X. lay khẽ tay, tôi như chợt tỉnh, nói nhỏ với X. như nói với chính tôi:

            - “ Tao phải về, từ lâu tao chưa được gặp con tao, tụi nhỏ bây giờ chắc... lớn lắm !”

            Tôi về gặp các con chưa được một tháng mà đã có ý định bỏ nhà đi nhiều lần, cho dù chưa biết phải đi đâu !

            Nhà này là nhà cũ của cha mẹ “vợ”, khi còn trong tù tôi khai “hộ khẩu” ở đây.

            Tôi có một căn nhà nhỏ ở xã Võ Đắt (Bình Tuy) nơi tôi đóng quân ở đó trước 30 tháng 04 năm 1975 đã bị vc tịch thu khi miền nam mất.

            Quê tôi tận xứ Huế xa xôi, thời chiến tranh Việt–Pháp, Việt Minh liên khu 5 muốn mời Ba tôi tham gia kháng chiến, Ba tôi từ chối nên phải trốn một mình vào Sài Gòn lúc đó tôi mới 2 tuổi, và cả hai mẹ con tôi bị Việt Minh giữ làm con tin trong vùng rừng núi Quảng Nam.

            Đến năm tôi 10 tuổi hai mẹ con tôi trốn thoát được, dìu dắt nhau vào Sài Gòn tìm cha. Vài năm sau cha tôi chết, mẹ và tôi sống nhờ vào nhà của người quen cho đến ngày tôi vào lính.

            Sau gần 8 năm tù vc thả tôi ra, căn nhà cũ của cha mẹ vợ là nơi duy nhất để tôi tạm nương thân.

            Nhưng tình người cũng đã đổi thay, tôi phải từ biệt các con để ra đi, cho dù đi bất cứ đâu !

            Ngay cả bữa cơm trưa và chỗ ngủ tối hôm đó tôi cũng không có.!

            Tình nghĩa đảo điên theo vận nước,

            Đồng tiền đánh đổi cả nhục vinh.

            Hỡi ơi canh bạc đời đen đỏ,

            Mỹ nhân hề... chén rượu tàn canh!

            Lê Phi Ô


            Click image for larger version

Name:	21768207_1013872492097829_8627130104444590430_n.jpg
Views:	5
Size:	71.0 KB
ID:	139142


            Khu nhà lồng chợ ban đêm người ta dọn hàng về nên có nhiều sạp bỏ trống

            Tôi vào đó ngủ nhờ đêm nay rồi ngày mai tính sau.

            Đang tìm chỗ thì may cho tôi, gặp một anh lính cũ. Anh em tâm sự với nhau rồi anh ấy rủ tôi xuống chợ cá ăn cháo, cả ngày không ăn gì nên tôi không từ chối.

            Sau đó anh giới thiệu cho tôi một việc làm ngay trong đêm đó, anh ấy ngập ngừng giây lát rồi nói:

            – Việc làm cũng không nặng nhọc gì nhưng... không được sạch sẽ lắm!

            Tôi nói :

            – Ở tù còn được thì bất cứ việc gì anh cũng làm được, chú yên tâm!

            Tôi được giới thiệu cho một anh Tài Xế xe đò nhỏ chạy đường Bà Rịa–Bình Giã.

            Cứ 2 giờ sáng thì xe chở Cá từ Long Hải lên, tôi phụ chuyền mấy giỏ cá từ mui xe này qua mui xe kia.

            Công việc này ít người muốn làm nên tôi mới có chỗ, mỗi lần đỡ giỏ cá từ trên cao rồi lại đưa lên mui xe khác thì nước cá đổ cả lên đầu xuống tới chân, công việc chỉ 2 giờ là xong.

            Rồi đi tìm nhà nào có giếng để xin vào tắm, những tháng mùa Đông, 4 giờ sáng mà tắm ngoài trời như vậy đôi khi lạnh cắt da nhưng cũng phải tắm.

            Ngày thứ nhì tôi ra khỏi nhà đi “bụi đời” lại có việc làm ngay nên không bị đói như ngày đầu tiên.

            Rồi ban ngày tôi phải tìm việc gì đó để làm thêm mới đủ ăn ngủ :

            - Chẻ củi thuê

            - Khuân vác đồ nặng

            - Phụ dọn dẹp hàng quán khi họ dọn ra cũng như phụ dọn dẹp lúc họ về

            Nghĩa là bất cứ việc gì của một người Cu–ly thì tôi đều làm hết.

            Rồi ra cầu Cỏ May khiêng vác muối từ trong nhà kho xuống xà–lan, mỗi bao muối 50kg

            - Vác té lên, té xuống cũng phải làm, mỗi người phải vác ít nhứt 50 bao muối một ngày mới đủ ăn.

            Đoạn đường từ kho muối ra tới bờ sông khoảng 50 thước, ở dưới đất trải đá dăm trộn lẫn muối hột, đá dăm cắt lòng bàn chân rỉ máu lại thêm nước muối vừa đau vừa rát, mang dép không được vì mồ hôi pha lẫn nước muối làm trơn trợt nên dép bị đứt quai liên tục, thỉnh thoảng bị trợt té nên phải đi chân trần, cũng không mang giày Ba–ta được vì muối lọt vào kẽ giày làm đau chân, hơn nữa đâu có tiền mua giày.


            Click image for larger version

Name:	28d3011215794db5ad0fb4530ab35f61.jpg
Views:	5
Size:	55.7 KB
ID:	139143


            Chị Th. có chồng đi tù như tôi, anh ấy mới được vc thả về, thấy tôi vất vả quá, muốn giới thiệu cho tôi một cô buôn bán khá giả ngoài chợ nhưng không hề cho tôi biết trước.

            Một hôm có người nói lại với tôi, Cô ấy bị mấy người Chị la rầy dữ quá:

            - “ Mầy còn con gái, bộ ế lắm sao mà lấy ông ấy, có xót thương lắm thì giúp đỡ bằng cách khác. Ông ấy có 4 đứa con... còn bị vợ bỏ, mầy lấy về để nuôi con người ta... hả ? Sao ngu vậy !”.

            Tôi lặng lẽ bỏ chợ Bà Rịa đi chỗ khác thật xa, mỗi tháng khi trời sáng trăng tôi đạp xe khoảng 15, 20 cây số về Bà Rịa thăm con độ mươi phút rồi lại đi.

            Đêm đó tôi ra ngủ ngoài nghĩa trang “Việt Hoa” , nơi đây đã từng chôn 92 người lính TQLC chết trận Bình Giã năm xưa.

            Tôi cảm thấy ấm áp vì gần gũi được chiến hữu của mình cho dù họ đã chết !

            Mộ của mẹ tôi cũng chôn ở đấy, vì đêm sáng trăng nên có nhiều người đi chùa, có người nhát gan, khi ngang qua thấy tôi họ tưởng là ma nên hét toáng lên rồi bỏ chạy.

            Một vài lần tôi bị du kích xã bắt vì tội ngủ bậy, họ đem về xã giam vài ngày rồi thả ra. Rồi lại bị bắt, có lần họ đưa tôi ra sông toàn là cây đước nước ngập đến ngực bắt tôi đắp “đùn” (ao cá) để họ nuôi tôm.

            Đôi khi tôi cũng muốn được bị họ bắt đi đắp ao, mỗi lần như thế tôi được họ cho ăn cơm với cá khô hoặc mắm cà, và cũng nhờ thế tôi tiết kiệm được một ít tiền để lỡ không có việc làm lại có tiền mua gạo.

            Có người ở xã Phước Tỉnh, Phước Hải hoặc Long Hải, các xã này thuộc vùng biển, họ khuyên tôi xuống đó gánh cá thuê đồng thời tìm cách vượt biên, nhưng tôi ở được vài tháng thì bị công an “bảo vệ chính trị” bắt giam và trục xuất tôi về lại Bà Rịa.

            Cũng có người khuyên tôi đi chỗ khác chứ Bà Rịa trước 30/04/75 tôi phục vụ tại Phòng nhì Tiểu Khu Phước Tuy là phòng Tình Báo nên bọn vc địa phương rất ghét, bọn chúng hở một chút là tìm cách trù dập tôi.

            Nhưng tôi không thể xa Bà Rịa được vì ở đây còn các con tôi, thỉnh thoảng có thể gặp chúng được, hơn nữa nơi đây tôi còn có cơ hội vượt biên bằng đường biển.


            Click image for larger version

Name:	images.jpg
Views:	5
Size:	8.2 KB
ID:	139144


            Đối diện nghĩa trang Việt–Hoa có một nghĩa trang khác, có từ hồi Pháp thuộc, nghĩa trang này lâu đời nên Mã nhiều vô kể hơn 10 ngàn cái.

            Nhiều người vào đây xúc cát để về xây nhà nên mả bị sập lòi cả xương người.

            Có một khoảng trống tương đối rộng vì bị xúc trộm cát, mả cũng bị họ đập bể để lấy gạch, đá xi măng về lót chuồng heo. Tôi che một cái chòi nhỏ bằng lá buông trên khoảng đất trống đó để làm chỗ ở, ở đây không sợ mấy đứa nhỏ vào đây ăn cắp vặt vì bọn nhóc sợ ma.

            Bọn du kích xã và công an vc có lẽ thấy tôi khổ quá, chúng vào chòi mấy lần dòm ngó thấy tôi ngủ trên một sạp tre, bàn ăn cơm là tấm bia mộ và cái bếp để nấu cơm bằng mấy cục gạch ghép lại, trên vách lá một bộ áo quần cũ đang phơi và một bộ đang mặc trên người.

            Có lẽ bọn chúng thấy quanh đây không ai nghèo mạt rệp như tôi nên cũng chán quá không muốn vào làm khó tôi nữa vì thế tôi cũng được yên thân.



            Click image for larger version

Name:	Dalai-Lama-n%C3%B3i-v%E1%BB%81-CS.jpg
Views:	5
Size:	71.3 KB
ID:	139145


            Trước ngày mất Nước, đời lính tuy gian khổ nhưng tôi cân nặng 55kg, khi ở tù mà cộng sản gọi là “học tập cải tạo”, ngày được thả ra tôi nặng 37kg, và 2 năm tiếp theo tôi lên được 39kg.

            Mười hai năm làm lính trận thân thể tôi được trui rèn trong lửa đạn và ý chí bất khuất sẵn có của người lính chiến đấu cho chính nghĩa, cho nên với gần 8 năm tù đói khát về thể xác và bị khủng bố tinh thần đã nhiều lần kiệt sức tôi vẫn sống.


            Ngày trở về lại thêm một lần chịu đựng vết thương tinh thần quá lớn cộng với sự đói khát vì miếng ăn rình rập tôi từng ngày, từng giờ, cũng không khuất phục được tôi.

            Đôi khi bị bịnh vì dầm mưa dãi nắng không đi làm được chỉ ăn cháo với muối rồi gạo cũng hết nên cũng không có cháo mà ăn đành nhịn đói, dù chưa hết bịnh cũng ráng lết tấm thân đi làm.

            Tôi phải sống, sống để nhìn đời, sống để hy vọng nhìn thấy đất nước đổi thay.

            Với tinh thần bất khuất của người lính chiến trong tôi vẫn còn. Hy vọng một ngày tươi sáng cho quê hương trong tôi chưa tắt và mãi mãi không thể nào tắt được.



            Click image for larger version

Name:	4b30a87b8b1dcc63130f94d87422e6fa12d9d8ba248f0644866bb04355b4e73c.gif
Views:	5
Size:	250.1 KB
ID:	139146

            Comment


            • Font Size
              #21
              Như thường lệ, tôi cầm cần ra sông câu cá. Nếu câu được nhiều thì tôi bán bớt để mua gạo, nếu ít thì... ít ra cũng ăn được vài ngày.

              Trời chạng vạng tối thì tôi về, đang sửa soạn thì có 2 người đến hỏi tôi làm gì ở đây, tôi bảo là tôi câu cá. Ngần ngừ một chút họ lại hỏi :

              - “ Muốn đi không” ?

              Tôi chưa kịp trả lời... họ lôi tôi vào một bụi rậm rồi nói như ra lệnh :

              “Ngồi yên trong này, không được đi đâu hết, không nghe lời... chết ráng chịu”.

              Tôi bảo tôi chỉ câu cá, ngày nào tôi cũng câu ở đây, mấy anh để tôi về. Họ không trả lời và bắt tôi ngồi chờ, thỉnh thoảng tôi hỏi thì họ bảo chờ!!!

              Khoảng 10 giờ tối,
              ngoài sông có ánh đèn Pin chớp chớp, trong này họ chớp đèn lại và tôi nghe tiếng máy ghe tiến dần vào bờ. Trong lúc đó các bụi rậm phía sau lưng tôi xuất hiện lố nhố người .

              Khi 2 chiếc ghe nhỏ ngoài sông vừa cặp bờ thì mọi người ùa xuống và leo đầy cả 2 ghe. Tôi biết đây là ghe [b][size=4][color=red][i] “Taxi” chở người ra ghe lớn để vượt biên, tôi mừng quá cũng chạy theo và leo lên ghe nhỏ, 2 người giữ tôi trong bụi cũng biết tôi là loại muốn vượt biên nên không cần để ý đến tôi nữa (nếu tôi không muốn đi họ cũng bắt buộc tôi đi vì thả ra họ sợ bị “bể”).

              Hai chiếc ghe nhỏ chở khách cột giây vào nhau chiếc trước chiếc sau cách nhau 10 thước để không chạy lạc. khoảng 90 phút sau thì ra cửa biển, khi gặp ghe lớn tất cả trèo qua ghe lớn, mọi người bị lùa xuống hầm ghe, tôi xin cho tôi ở trên mui để tôi có thể giúp gì được không.

              Ghe bắt đầu chạy ra cửa biển Vũng Tàu, nhóm tổ chức gọi tên một người rồi họ chạy tới chạy lui kể cả chui xuống hầm để gọi... thì ra, anh Hoa Tiêu để hướng dẫn ghe đi không có mặt.

              Rồi tiếng gọi, rồi tiếng chửi thề... Tôi hỏi thì họ cho biết người Hoa Tiêu vắng mặt không biết vì sao. Tôi bảo để tôi làm hoa tiêu cho, có người hỏi tôi :

              - “Anh có chắc là anh làm Hoa Tiêu được không ?”,
              để cho họ yên tâm tôi bảo tôi là Hoa Tiêu bên Hải Quân.

              Họ mừng quá, có anh lấy bình cà phê rót mời tôi một ly. Đang uống thì trong họ có người gọi lớn :

              - “Ông Thầy !”
              rồi nhào đến ôm tôi, còn hôn vào má tôi nữa.

              Tôi nhìn kỹ thì hóa ra là Việt, một người lính thuộc dưới quyền của tôi khi xưa, rồi anh giới thiệu tôi với mọi người làm tôi cứ tưởng tôi vẫn đang là lính như những ngày khói lửa chiến tranh.

              Qua đêm sau tôi luôn luôn cặp kè với anh Tài Công, tôi bảo đêm nay mình sẽ cho ghe đi giữa 2 giàn khoan dầu lửa của Liên Xô.

              Khi nhìn thấy ánh đèn điện líp líp mặt nước từ xa, mấy người phục tài tôi quá.

              Sở dĩ tôi biết tọa độ của 2 giàn khoan là vì những người vượt biên trước họ gởi thư về cho biết.

              Tôi cũng không phải là Hải Quân, tôi nói như vậy để họ tin tưởng tôi chứ thật ra cái Địa Bàn của Bộ Binh và cái Hải Bàn của Hải Quân hình thù thì khác nhau nhưng phương hướng thì sử dụng giống nhau, hơn nữa chúng tôi đi vào tháng 5 thì biển êm, độ dạt của nước biển không lớn.



              Click image for larger version

Name:	1809_9e4cacb5c0520dd.jpg
Views:	13
Size:	17.1 KB
ID:	139149

              https://www.tinduc.vn/nguyen-ly-hoat...-ban/a269.html


              Trưa hôm đó chúng tôi ra đến hải phận quốc tế, gặp chiếc Tàu buôn của nước Anh tên Gold Orly, tôi dùng 2 chiếc áo thun trắng đứng trên mui ghe đánh tín hiệu (morse) S.O.S và được họ cứu vào Singapore.

              Cái vui và nỗi buồn xen lẫn vào nhau khiến nội tâm tôi bị chao đảo ghê gớm. Vui là thoát khỏi địa ngục cộng sản, buồn là... vĩnh biệt quê hương biết bao giờ mới có ngày trở lại, khi tôi viết bài này thì đã hơn 32 năm rồi tôi chưa một lần trở về.


              Xa xôi lòng mãi hướng về,

              Mong ngày hội ngộ trên quê hương mình.

              Mơ ngày đất nước hồi sinh,

              Ngày về hôn đất có mình có ta.

              – “ Ô hay du tử phương xa,

              Cớ sao lại để lệ nhòa... ướt mi !”

              Lê Phi Ô

              Click image for larger version

Name:	nlDPQ_001.jpg
Views:	4
Size:	4.8 KB
ID:	139148

              Comment


              • Font Size
                #22

                HỒI KÝ MỘT QUÂN NHÂN VIỆT NAM CỘNG HÒA ĐI TÙ " CẢI TẠO " Ở TRẠI BA SAO - NAM HÀ


                Click image for larger version  Name:	0-120.jpg Views:	1 Size:	40.2 KB ID:	143941


                Sau 1975, rất nhiều câu chuyện kể về đời đi tù cải tạo cộng sản, nhưng không phải ai cũng đủ sức để nhìn lại, nhớ lại ngục tù ấy, ghi lại thành sách chi tiết về mình, về bạn tù.

                Dưới đây là một phần hồi ký của một quân nhân VNCH, vẫn ấp ủ một ngày nào đó sẽ xuất bản trọn vẹn – bởi ông vẫn còn kẹt lại ở trong nước.

                Mời quý vị đọc để nhớ, hiểu thêm phần nào tâm trạng của những người lính miền Nam bị đày ải giữa vòng vây thù địch như thế nào.

                Tên nhân vật trong phần trích, tạm thời được thay đổi để giữ an toàn cho tác giả.



                Click image for larger version  Name:	255379-229683223820331-1701785454-n.jpg Views:	1 Size:	30.0 KB ID:	143942


                Thế là ra Bắc đi tù cho biết với người ta…

                Có điều, sau nhiều năm Minh mới nhận ra…

                Trước kia, anh thường mơ về mẹ, về những người thân, mơ về tuổi thơ với hào nước có cá lia thia, có bắt dế ven đường… Nhưng chẳng hiểu sao, trước ngày bị đưa ra Bắc và cả khi sống sót trở về, anh không thể mơ được một giấc mơ nào từ lành đến dữ…

                Chẳng có thứ gì khác xuất hiện trong mộng ngoài bối cảnh và chi tiết của tù với tù.

                Hóa ra, với cách giam giữ của cộng sản, ngay cả giấc mơ thì hỡi ôi, cũng đã bị cầm tù !

                Trở lại chuyện tù lưu đày xứ Bắc.

                Xe di chuyển không băng ngang Hà Nội nhưng ngang Hải Dương, xe đoàn tách ra làm vài tốp…

                Một số quay ngoắt lên mạn ngược.

                Năm xe chở đầy tù, đa phần từ K3 Long Khánh hướng về Nam. Khi xe băng qua một cầu phao, một ai đó thốt lên :

                - “ Cầu phao Phủ Lý…”.

                Nhưng rồi xe di chuyển thêm đến một đoạn đường quanh co, một bên là vựcCó người liếc nhanh bảng chỉ đường rồi thì thào :

                - “ Chết cha… Qua Tàu !”. Sau này mới biết trong lúc nhập nhoạng, anh ta đọc nhầm bảng Chi Nê-Hòa Bình thành China !

                Vừa đến trại, dưới ánh đèn pha rọi thẳng vào mặt, từng tốp bị đọc tên và theo hướng dẫn của bọn cai tù đưa vào phòng giam.

                Những phòng giam mới quét vôi còn nồng và hai dãy, hai tầng…

                Tầng dưới là bục xi măng còn bên trên bằng gỗ. Nền xi măng lạnh toát nên ai cũng muốn trèo lên nằm trên. Sau này, khi giành nhau nằm phía dưới bệ xi măng, nghĩ lại chuyện ngày đó, không ai không đỏ mặt…

                Nằm co quắp vì lạnh, chẳng ai ngủ được dù trải qua chuyến hành trình dài đầy mệt mỏi. Ai cũng lo lắng và bỡ ngỡ khi thấy “cắc ké kỳ nhông” có phải vương hầu khanh tướng gì ở miền Nam đâu mà cũng bị đưa ra Bắc ?

                Mỗi phòng nhồi đến cả 6,7 chục mạng. Ai cũng than trời mà không hề biết rằng chỉ vài ngày nữa thôi, họ sẽ phải bị nhồi nhét trong cũng căn phòng ấy với nhân số gấp đôi, hoặc thậm chí hơn thế !


                Click image for larger version  Name:	25507673_2057268930966510_8491626218020975803_n.png Views:	1 Size:	269.9 KB ID:	143945

                Sáng hôm sau, chỉ hơn năm giờ, tiếng kẻng báo thức vang lên…

                Vài tên tù hình sự miền Bắc gánh nước nóng đến tận phòng phát cho mỗi người được hơn nửa lít. Ai cũng nhanh chóng đánh răng rửa mặt và thêm chút an tâm.

                - Gì thì gì, ngay cả đánh răng, rửa mặt, làm vệ sinh… cũng phát nước nóng khi sợ dân Nam không quen khí hậu lạnh miền ngoài, còn gì đáng trông đợi hơn?

                Và sau đó cả ngày, không có miếng nước uống nào được cấp phát. Bèn kêu rêu thì có ngay câu trả lời của gã tù hình sự vốn dĩ là tướng cướp thành Nam, bây giờ là đội trưởng bếp trại khiến tất cả đều ngỡ ngàng :

                - “Nước uống sáng nay phát rồi, tiêu chuẩn mỗi ngày có thế thôi…”.

                Hóa ra, thứ mỗi sáng âm ấm ấy, là nước uống !


                Click image for larger version  Name:	8677026ebba01f43092ebaa60469802ae37c2eb88357d749fcad4c878a6deac1.jpg Views:	1 Size:	39.8 KB ID:	143946

                Comment


                • Font Size
                  #23
                  Hơn tám giờ, bắt đầu tập trung ở sân trại làm thủ tục nhập trại…

                  Đến lúc đó, tất cả tù nhân miền Nam đều có dịp nhìn quanh và cứ ngỡ mình đang ở xứ sở của Tề Thiên Đại Thánh khi thấy bao quanh trại là những ngọn núi nhọn hoắc và mây lờ mờ quyện lấy các mõm đá tai mèo…

                  - “ Cứ như phim thần thoại… Đây là đâu nhỉ ?”

                  Một ai đó, hẳn cả đời ở miền Tây chưa thấy núi nào ngoài núi Chứa Chan Gia Lào, buột mồm nói.

                  Click image for larger version  Name:	dia-diem-du-lich-ha-nam-8.jpg Views:	1 Size:	17.0 KB ID:	143949


                  Một cán bộ nữ, khi tù khai địa chỉ, lên giọng phàn nàn :

                  - “Ngụy quân ngụy quyền chúng mày chỉ độc rườm rà, rắc rối…”.

                  Đó là khi anh ta khai hộ khẩu vợ con gia đình ở “Huỳnh Tịnh Của-Gia Định”.

                  “Vẹm cái” trừng mắt nhắc nhở :

                  - “Chúng mày ngu thế, chỉ cần nói ‘Huỳnh Tịnh’ là biết nó đương nhiên là ‘của’ xứ Gia Định rồi, việc gì phải rắc rối, chẳng lẽ Huỳnh-Tịnh ‘của’ Mỹ à ?”.

                  Người bị mắng đỏ mặt tía tai lui xuống, tưởng mình đang ở xứ sở nào khác xứ Việt Nam ta !

                  Cũng từ đó, tù miền Nam lưu đày ra xứ Bắc hiểu luôn một chân lý :

                  Chớ có mà cãi… nếu không muốn thiệt thân.

                  Trong các tác phẩm tấu hài hiện nay, có một thứ thuổng ra từ hiện thực của tù VNCH ở xứ Bắc thiên đường xã nghĩa.

                  - “Hồ Văn Tẻn đâu ?”.

                  Mụ vẹm phụ trách hồ sơ hét lên như cố tạo ấn tượng quyền lực với cánh tù đang co ro trước mặt. Vài lần hét… như đã hết khí lực, mụ cúi xuống dò lại lần nữa. Thoắt mụ đỏ mặt…

                  - “Họ và Tên” trở thành Hồ Văn Tẻn, hài hước và khó tin nhưng… có thực. Thế mới đểu !


                  Click image for larger version  Name:	EEKWxj2.jpg Views:	1 Size:	20.1 KB ID:	143948


                  Thủ tục xong cũng hơn 3 giờ chiều. Tất cả được cấp cho mùng mền, chiếu và hai bộ quần áo tù một dài một ngắn. Trại có một giếng lớn, tựa giếng làng miêu tả trong sách cụ Toan Ánh, và tắm…

                  Khu đối diện, gọi là khu A có vẻ kín cổng cao tường và canh gác cẩn mật hơn.

                  Sau này Minh mới biết khu này để giam các vị đại tá VNCH và các bộ trưởng, dân biểu, nghị sĩ miền Nam. b]

                  Huỳnh Thiện Hùng, [/b] lôi trong gói quà gia đình gởi do xe tải chở ra, có một trái mít mốc meo, tách lấy một hột quyết định trồng trong khuôn viên phòng giam.

                  Anh đùa :

                  - “ Có trái ăn thì về…”. Ai cũng cười. Có kẻ sầm mặt mắng anh :

                  -“Cái miệng ăn mắm ăn muối, mít trồng cầu ba đến năm năm mới có trái… Chú mày nói kiểu đó, tụi mình ngày nào mới về ?”.

                  Hùng xịu mặt khi nhận ra kẻ ấy nói đúng.

                  Có điều chẳng ai ngờ, cây mít Hùng trồng ở phòng 8 khu B, trại A, Trại Nam Hà Ba Sao KBTB63NH, lại chẳng những tù có trái ăn mà thậm chí hột của nó, tiếp tục trồng lại ăn được luôn cả trái của đời con cháu nó… Thế mới đểu !

                  Ngay hôm sau, tất cả tù mới được quy tập lên hội trường để nghe trưởng trại nói chuyện và sau đó có :

                  - “ Cán bộ giáo dục” từ Bộ Nội vụ ở tận Hà Nội về “đả thông tư tưởng” trước khi “cố gắng học tập tốt lao động tốt” mà về với… ông bà !


                  https://www.youtube.com/watch?v=EQeR3UCSOUY


                  Giám thị trưởng là một tên trung tá có gương mặt một sát thủ, tên là Xuyên.

                  Gã vẫn có tật, không phải, gọi là bệnh mới đúng, hệt như các đồng đội, đồng chí của mình…

                  Gã nói rất nhiều dù chẳng hiểu mình đang nói gì và cũng không tin lắm vào điều mình nói… Nói có sai, mà thường thì sai bét be, bố thằng tù nào dám cãi…

                  Chắc gã nghĩ thế nên khẳng định trước hàng quân như đinh đóng cột, đầy quyết tâm như đang đấu tố địa chủ thời cụ Năm Cát Hanh Long :

                  - “Đảng và Nhà Nước đưa các anh ra đây, để được gần ánh mặt trời ấm áp, để cùng nhau góp sức cải tạo cánh đồng đã hoang hoá gần tám chục năm nay… để có thành quả mà về với gia đình…”.

                  Một ai đó thốt lên, nhỏ nhưng rõ mồn một :

                  -“ Gần mặt trời quá, chết thiêu chắc luôn !”

                  Và cũng hướng ấy, một giọng Bắc di cư còn rõ hơn :

                  -“ Ở ngoài Bắc, đất hẹp người đông mà có đất bỏ hoang cả thế kỷ… bắt tụi mình khai phá thì toi mẹ nó rồi !”.



                  Click image for larger version  Name:	31131131_1942484072657507_83270490908250546_n.jpg Views:	1 Size:	50.9 KB ID:	143950


                  Trung tá Xuyên đỏ mặt tía tai, nhìn về phía ai đó đã phát ngôn phạm thánh và phạm thượng…

                  Vô ích, chẳng ai dại làm kẻ anh hùng vào thời khắc này. Bọn lính lác, cán bộ tôm tép nịnh bợ bèn nhao nhao lên :

                  -“Thằng nào phát biểu đó. Đập bỏ mẹ nó đi, bọn ngụy ác ôn này…”.

                  Vẫn chẳng ai trong đám tù miền Nam lên tiếng nhưng môi ai cũng dường như mỉm cười.

                  Gã thượng tá Thuần, đại diện Bộ Nội vụ ghé tai nói nhỏ với trung tá Xuyên. Gã gật đầu rồi rời bục diễn giả hầm hầm bỏ đi…

                  Gã thượng tá ngay lập tức lên tiếng khỏa lấp bằng một loạt bài thuộc lòng về chiến thắng vĩ đại và cuộc kháng chiến thần thánh đã đem đến kết cục trái ngược đầy ngọt ngào chen lẫn cay đắng cho kẻ nói và người nghe.

                  - “Các anh về, cán bộ sẽ phát giấy viết cho các anh, viết thu hoạch…” Ngài thượng tá cố ôn tồn nói.

                  - “Thu hoạch là cái gì cán bộ ?” Tân, trung úy CSDC mới được cử làm trưởng phòng của Minh hỏi.

                  - “Thì khai lý lịch, khai những tội lỗi đã gây ra với dân tộc với đất nước với đảng… Có gì nói cho bằng hết, càng thật thà khai báo càng nhanh được nhà nước khoan hồng…”


                  Click image for larger version  Name:	23519127_1551568238233133_3717750301517044564_n.jpg Views:	1 Size:	57.6 KB ID:	143951

                  Thuần nói, nhưng ánh mắt của lão lóe lên tia nhìn hí hửng, kiểu ánh nhìn của một gã lừa đảo mới may mắn bắt gặp được vài kẻ dại khờ.

                  Chắc kỳ này ở tù lâu đây, ai cũng nghĩ vậy nên gần như toàn bộ chìm vào giấc ngủ nhanh chóng.

                  Tuy vậy vẫn có người ngủ mớ, khóc thút thít, thở dài, nghiến răng kèn kẹt hoặc rên hừ hừ như đang bước vào luyện ngục…


                  Click image for larger version  Name:	image.gif Views:	1 Size:	237.0 KB ID:	143952

                  https://saigonnhonews.com

                  Comment

                  Working...
                  X